Chào
bạn
tất cả cơ quan trong thân thể chúng ta đều "cắm cụi làm việc nặng nhọc" phục vụ cho một "ông chủ" là ta.
Trái tim ta bình quân đập 100,000 lần 1 ngày để đem máu đi nuôi cơ thể. Với lượng máu bình quân 5 lít 1 người; trái tim phải bơm luân hồi tổng cộng tới 2000 gallons hay 7,600 lít máu luân lưu trong cơ thể ta 1 ngày! Rồi gì nữa? 2 trái thận chúng ta phải lọc trung bình một khối lượng là 200 lít máu 1 ngày, và phổi chúng ta một ngày phải hít vô-ra 20,000 nhịp thở ...còn bao nhiêu cái nháy mắt? xin thưa, từ 14,400 cho tới 19,200 cái nháy mắt ta nhấp nháy trong 1 ngày...
Từ con số đó chúng ta thử nhân lên 1 tuần- 1 tháng- 1 năm hoặc cả đời người thì quả là lớn kinh khủng!?
Người viết thiết nghĩ còn nhiều thứ để ví von và đề cao sự quý báu về chức năng hay 'bổn phận' của các cơ quan trong cơ thể chúng ta.
Còn
nhiều thứ để đề cao hay về "công lao" của các cơ quan trong thân thể chúng ta. Chúng quá chăm chỉ và "tận tình" phục
vụ cho ta. Các cơ quan trong thân thể ta "mệt mỏi chăm chỉ hay lao khó" vì ta như thế nhưng
chúng ta có bổn phận “đáp đền” hay biết ơn chúng đúng hay công bằng chưa?
Có
thể đôi lúc chúng ta không quan tâm nghĩ về vấn đề mệt nhọc lao lực của ‘những
tên đầy tớ’ của mình. Lười tập thể dục,
ăn trưa ngủ trễ nhất là ăn uống
chẳng kiêng khem, ‘nhậu tới bến’ khiến cho lũ ‘đầy tớ’ này tuy ‘tận trung tận lực’
cũng đâm ra kiệt sức.
Tội
nghiệp, sức chúng có hạn. Đến một lúc nào đó chúng ngã gục …và cái hậu quả cuối
cùng là “cái tôi” của chúng ta cũng bị “xóa sổ” theo.
Có
lúc nào đó, bạn và tôi ngồi trầm tư liên tưởng đến công sinh thành tạo hóa của
mẹ cha. Ơn cao tựa núi. Rồi nghĩ đến bản thân mình, có nhớ đến công ơn cha mẹ
thì lo lắng sức khỏe cho bản thân ta chính là ước vọng ngày nào của cha mẹ ta đó.
SỨC KHỎE KHÔNG LÀ VÀNG MÀ QUÝ HƠN VÀNG
Không ai thương thân ta bằng chính ta. Lúc bạn nằm xuống do bạo bệnh hay trầm kha mới thấy sức khỏe ôi quý làm sao. Không có gì đổi được nó dù cả núi vàng. Có nhiều bậc đại gia lúc nằm xuống đem của cải đổi lấy mạng sống nhưng làm sao đổi được?
Ngay cả người thân như cha mẹ,vợ chồng con cái có thương
yêu nhau hết mực nhưng có thương nhau bao nhiêu cũng không thể nào san sẻ cơn đau của
ta được; họa chăng là an ủi vỗ về.
Bởi thế, không ai thương ta bằng chính ta. Muốn vậy, trước tiên chúng ta phải biết trân quý và bảo vệ
các cơ quan trong cơ thể chúng ta trước. Giữ gìn sức khỏe cho chúng ta, đó là nhiệm vụ của chính chúng ta là ưu tiên một, thưa bạn.
ĐHL 1/11/2022
No comments:
Post a Comment